Càng ngày tôi càng thích uống trà.
Năm ngoái, một người bạn rất quý của tôi tặng một hộp nửa cân trà Ahmad hảo
hạng, và bây giờ với tôi một ấm trà đun bằng nến đã trở thành một phần không
thể thiếu trong một ngày.
Tôi đã chuyển từ uống cà phê sang
uống trà – một phần lớn là vì việc uống cà phê luôn mang theo cái phong vị tất
bật của một ngày ngập trong công việc. Thử nghĩ mà xem: lần cuối cùng bạn uống
cà phê là khi nào?
Nhớ lại chưa? Tốt. Giờ thử nghĩ
tiếp: trong lần uống cà phê đó, bạn còn tranh thủ làm gì khác? Đọc sách? Nghe
nhạc? Học bài/ làm việc? Tán gẫu với một người bạn?
Nếu câu trả lời của bạn là “không gì
cả”, tốt. Cho bạn vượt qua vòng loại. Giờ mới đến phần khó: trong lần uống cà
phê đó, bạn còn nghĩ gì khác?
Câu trả lời đúng phải là “không gì
cả”, và tôi đoán chắc đến 99.9% mọi người đều trượt vòng này. Cũng phải thôi –
bạn là một công dân của một xã hội hiện đại, bạn có hàng trăm thứ phải làm,
hàng ngàn thứ phải nghĩ. Nhiều khả năng là bạn vừa uống cà phê vừa nói chuyện
với ai đó, hoặc uống cho tỉnh để cố hoàn thành nốt công việc trong ngày. Thời
gian có hạn mà có quá nhiều thứ phải làm, nên bạn thường phải tranh thủ như thế
đấy.
Tôi không thích cái từ “tranh thủ”
chút nào. Không biết là hiệu suất làm việc khi “tranh thủ” làm nhiều việc một
lúc có tăng lên không. Tôi có một người bạn thường vừa rửa bát vừa nghĩ cách
giải bài Vật lý. Ở quán Starbucks, bất kỳ lúc nào trong ngày bạn bước vào cũng
có thể bắt gặp vài cô cậu sinh viên vừa uống cà phê vừa đọc bài hoặc viết luận.
Có thể với họ làm như thế tiết kiệm thời gian mà hiệu quả hơn, việc này tôi
không đủ dữ liệu để phán đoán.
Nhưng hiệu quả hay không hiệu quả,
tôi đều không tán đồng. Khi ta “tranh thủ” làm gì đó, ta không chú tâm vào việc
ta làm, vì thế ta thường bỏ qua rất nhiều chi tiết, và quan trọng hơn cả là bỏ
qua cơ hội được tận hưởng nó.
Chắc bạn đang nghĩ: rửa cả núi bát
đĩa bẩn hoặc cố đọc 450 trang Kinh tế trong một ngày thì có gì đáng để tận
hưởng? Và câu trả lời đúng là một câu hỏi ngược lại: Có gì không?
Ai quy định cái gì bạn có thể tận
hưởng, cái gì không? Ai đặt ra cái luật rằng rửa bát không thể là thứ vui thú
nhất trong ngày của bạn? Ai ra hạn mức cho cái hạnh phúc chúng ta có được khi làm
công việc hàng ngày?
Đừng nói là bản năng con người, vì
trên thế giới có hàng trăm triệu những ví dụ phản đối lại điều đó. Chẳng hạn,
đảo Vanuatu vài năm trước đây được bầu làm đất nước hạnh phúc nhất thế giới, và
tôi cam đoan với bạn họ không có hầu hết những thứ chúng ta gắn liền với “vui
thú” và “tận hưởng”: không máy tính, không Internet, không TV, không trò chơi
điện tử, không quán bar, không hộp đêm. Tôi vừa ngồi ăn một miếng bánh doughnut
thơm lừng; tôi nghĩ họ cũng không biết doughnut là cái gì đâu.
Báo BBC khi viết về đảo Vanuatu gọi
họ là một nước ở thế giới thứ ba, nghĩa là một nước kém phát triển. Rất nhiều
người khi nghe kết quả bình chọn liền bật cười và nói rằng chắc có lẽ bọn họ
vui vẻ thế là vì họ “không biết gì”. Trong tiếng Việt, nhiều người nói họ “ngu
lâu hưởng thái bình”, một câu nói mang chút tính mỉa mai.
Lần nào nghe những lời nói rằng cư
dân đảo quốc Vanuatu “kém phát triển”, tôi đều thấy buồn cười lắm. Tôi hỏi bạn
nhé: mục đích lớn nhất của đời bạn là gì?
Phần đông sẽ trả lời là “hạnh phúc” –
tôi sẽ không đi sâu vào cuộc tranh luận tại sao hạnh phúc lại là mục tiêu cả
đời của rất nhiều người, trên Internet những bài viết như thế càng ngày càng
nhiều rồi, bạn có thể tìm trên Google chỉ mất vài phút thôi.
Vậy nếu mục đích lớn nhất của cả đời
chúng ta là hạnh phúc, mà cư dân Vanuatu đã
hạnh phúc rồi, chẳng phải bọn họ vượt qua chúng ta cả ngàn năm ánh sáng
sao? Bọn họ đã đạt đến cái mục tiêu mà những “người văn minh” như chúng ta phải
theo đuổi cả đời!
Ý của tôi là thế này: không có luật
nào quy định cái gì bạn có thể tận hưởng, cái gì không; đều là do bạn quyết
định cả, bạn muốn được thích rửa bát hay thích đọc bài đều được cả, chỉ mất
thời gian luyện tập thôi.
Lí do tôi thích ấm trà của tôi đến
thế là vì một khi đã chuẩn bị xong xuôi, rót ra một chén trà Earl Grey bốc hơi
nghi ngút, thả vào một lát mỏng chanh vàng, một thìa nhỏ mật ong, thì tôi chỉ
ngồi xuống và uống trà. Tôi không đọc sách, không viết bài, không nói chuyện,
không nghĩ. Tôi để tâm hoàn toàn vào
chén trà, và vào việc uống trà.
Và đó tức là Thiền, thế thôi. Nếu bạn làm được
như thế trong 15 phút, bạn Thiền được 15 phút. Nếu chỉ làm được trong 30 giấy,
bạn Thiền được 30 giây. Đơn giản quá phải không?
Vậy ta hãy Thiền đi, ngay bây giờ. Tại
sao không?
Và biết đâu, lần sau bạn nhấp môi
vào ly cà phê, lại thấy hương vị khác đi đôi chút.
-K
(Bài viết này tôi viết bằng tiếng
Anh trước rồi mới dịch ra tiếng Việt. Để đọc bản gốc tiếng Anh, mời vào
www.infiniteflutter.blogspot.com)
No comments:
Post a Comment